Tác giả : Nguyễn Thị Anh Thư - Đơn vị công tác : Trường Mầm non Việt Bun (Địa chỉ : 27 Hương Viên– phường Hai Bà Trưng - Hà Nội)
Họ tên nhân vật : Lê Kỳ Trung - Nghề nghiệp : Nhân viên – Trường Mầm non Việt Bun
Trong cuộc đời mỗi người, có những nhân duyên kỳ lạ khiến những người xa lạ trở nên thân thuộc như máu mủ. Tại ngôi trường Mầm non chất lượng cao Việt Bun, có một người đàn ông mà tôi và rất nhiều đồng nghiệp khác vẫn luôn trân trọng gọi bằng tiếng "Bố" đầy thiêng liêng. Đó là chú Lê Kỳ Trung – nhân viên bảo vệ, người đã dành gần cả cuộc đời để thầm lặng giữ gìn bình yên cho mái trường này.
Tiếng gọi "Bố" từ sự đồng cảm và bao dung
Tôi vẫn nhớ những ngày đầu về trường, hình ảnh người đàn ông vóc dáng gầy gò nhưng nụ cười luôn hiền hậu đã để lại ấn tượng mạnh mẽ. Ít ai biết, đằng sau sự hoạt bát ấy là một nốt trầm đau thương khi Bố từng mất đi người con đầu lòng vì bạo bệnh. Có lẽ chính từ nỗi đau ấy, Bố đã dành trọn vẹn tình yêu thương còn lại cho những đứa trẻ mầm non và cho cả chúng tôi – những người đồng nghiệp trẻ.
Bố coi chúng tôi như con cái trong nhà, lo lắng từng bữa cơm, nhắc nhở từng chiếc áo khoác khi gió mùa về. Ngược lại, chúng tôi tìm thấy ở Bố sự che chở và tin cậy của một người cha thực thụ. Nay, khi nhìn thấy gia đình riêng của Bố viên mãn với người vợ tần tảo và hai cậu con trai ngoan ngoãn, giỏi giang, chúng tôi ai cũng mừng thầm vì "ông trời chẳng phụ lòng người tốt".
Đôi bàn tay "siêu nhân" và tinh thần làm việc không quản sớm khuya
Ở Việt Bun, Bố Trung giống như một "vị tiên" có phép màu. Với trình độ chuyên môn từ trường Cao đẳng Nghề Hà Nội, không có món đồ hỏng hóc nào qua tay Bố mà không được "hồi sinh". Từ cái máy chiếu đỏng đảnh, hệ thống điện nước phức tạp đến những món đồ chơi của trẻ bị gãy hỏng, chỉ cần gọi: "Bố Trung ơi!" là Bố có mặt ngay lập tức, bất kể là giữa trưa nắng gắt hay lúc tối muộn. Mà hơn thế nữa, những vật dụng tưởng như phải bỏ đi "bố" đã phù phép cho nó có sức sống mới.
Bố sửa hệ thống bình năng lượng mặt trời
Từ sàn nhà đến từng viên sạch đều là tay bố sửa chữa
Bố là người cực kỳ nhanh nhạy và phản ứng nhanh với mọi sự cố. Tôi đã chứng kiến Bố túc trực tại trường bất kể thời gian sớm khuya, chỉ để đảm bảo mọi góc nhỏ của ngôi trường được an toàn trước khi đón các con vào lớp. Đặc biệt, Bố có một óc sáng tạo tuyệt vời: những mẩu gỗ vụn, những ống nhựa bỏ đi qua bàn tay Bố đều trở thành những vật dụng hữu ích, những món đồ chơi ngộ nghĩnh cho trẻ, giúp nhà trường tiết kiệm được rất nhiều chi phí. Bố dạy chúng tôi bài học về sự tiết kiệm và lòng trân quý mọi giá trị xung quanh.
Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất chính là trận bão Yagi năm 2024. Giữa lúc gió giật mạnh, mưa xối xả khiến ai cũng lo sợ, Bố Trung vẫn dũng cảm túc trực 24/24 tại trường. Bố không quản nguy hiểm, một mình kiểm tra từng ô cửa, khơi thông từng dòng nước để bảo vệ tài sản và lớp học cho các con. Hình ảnh Bố ướt đẫm trong mưa bão, bền bỉ canh giữ ngôi trường đã khắc sâu vào lòng tôi một lòng biết ơn vô hạn.
Trong cơn bão, thường xuyên đi kiểm tra
Dù hoàn cảnh cá nhân vẫn còn nhiều khó khăn, vất vả, nhưng Bố luôn là người đi đầu trong các cuộc vận động quyên góp. Tôi từng cùng Bố đi thiện nguyện tại vùng cao Yên Bái, Mù Cang Chải. Nhìn người cha gầy gò ấy hăng hái vác từng bao đồ nặng, miệng vẫn đùa vui tếu táo để khích lệ tinh thần cả đoàn, tôi thấy sống mũi mình cay cay. Bố cho đi mà chẳng bao giờ mong nhận lại, sự tử tế của Bố lan tỏa như một ngọn lửa ấm áp.
Trước khi khởi hành chuyến đi
Bố vui vẻ tự tay trao những phần quà cho người dân.
Tự mình bê vác từng bao tải đồ
Trái ngọt cho một đời tận tụy. Gần 30 năm cống hiến thầm lặng (từ năm 1996), những đóng góp của Bố đã được ghi nhận bằng nhiều danh hiệu cao quý như: Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở năm học 2023 - 2024, Kỷ niệm chương "Vì sự nghiệp giáo dục", hay danh hiệu "Gia đình CNVCLĐ tiêu biểu" quận Hai Bà Trưng năm 2024.
Ảnh: Kỉ niệm chương vì sự nhiệp giáo dục
Nhưng tôi biết, với Bố, phần thưởng quý giá nhất chính là tình yêu thương của phụ huynh, sự kính trọng của đồng nghiệp và những tiếng chào trong trẻo của các con học sinh mỗi ngày.
Cảm ơn Bố – người cha không cùng huyết thống nhưng đã dạy cho con biết thế nào là sự tận tụy, lòng dũng cảm và trái tim bao dung. Bố chính là một bông hoa đẹp nhất trong vườn hoa "Người tốt việc tốt" của Thủ đô. Con mong Bố luôn mạnh khỏe, để mãi là chỗ dựa vững chãi, là "người hùng thầm lặng" dưới mái trường Việt Bun thân yêu.